Mẹ phát sốt giữa “ma trận trại hè“ | Bạn của con

Rate this post

Mẹ hãy là điểm tựa tinh thần và tinvào con Ảnh minh họa

Chưa tới hè mà email của chị đã đến tấp thư mời gọi đăng ký cho con tham dự các khóa học hè cả trong và ngoài nước. Chương trình hè nào cũng được quảng cáo là số 1, hấp dẫn, có ích khiến cho chị lo… phát sốt.

“Bạn muốn con rèn luyện kỹ năng sống? Bài học đó chỉ phương pháp bạn một cú điện thoại?”…

“Nếu bạn gửi con đi với chúng tôi 3 tuần sang Mỹ, Anh, Philippines, bạn sẽ thấy lúc trở về, khả năng tiếng Anh của con được cải thiện kinh ngạc”.

“Tại sao bạn không cho con tham dự trại hè thể thao, tin học, sinh tồn mùa hè này? Chắc chắn con sẽ có một mùa hè hết sức bổ ích, lý thú”…

Con gái giới trẻ của chị chưa bao giờ được tham gia 1 trại hè nào tương tự như thế. Đơn giản vì kinh tế căn hộ chị không dư dả bắt buộc chị mới chỉ dám tưởng tượng việc lo cho con học chính khóa đầy đủ. Còn mùa hè, lúc con còn bé thì chị gửi con hết nhà nội tới căn hộ ngoại. Con lớn hơn chút thì chị để con tại căn hộ tự quản.

Hàng năm, nhìn bạn bè “tung”con đi trải nghiệm trên những trại hè mà chị ước ao con mình cũng được như vậy. Năm học này, con chị đã được giải Ba trong kỳ thi sắm học sinh nhiều năm kinh nghiệm Toán của quận bắt buộc chị vô cùng muốn thưởng con một món quà ý nghĩa. Chị nghĩ đây chính là lúc để cho con đi trại hè. Con đang tuổi tăng trưởng tâm sinh lý, chắc chắn qua đây, con sẽ học được giàu bài học bổ ích.

Đọc quảng cáo, chị thấy trại nào cũng hay và phù hợp với con. Song, chị chỉ dám “nhặt” ra 1 chương trình trại hè ngắn ngày nhất và đi không quá xa, với ý nghĩ đi ngắn và sắp thì đỡ tốn kém.

“Thưa chị, trại hè này dùng 100% tiếng Anh với mức giá 10 triệu cho 4 ngày” – chị suýt đánh rơi điện thoại lúc nghe cô nhân viên thông báo giá tiền. Trời ạ, 10 triệu đồng sắp bằng thu nhập của hai vợ chồng chị cùng lại. 4 người căn hộ chị quây quần cả tháng cũng không hết mức đó. Điều đó có nghĩa, dù rất muốn, nhưng chị không thể gửi con dự trại hè được.

Bởi với con điều hạnh phúc và tự hào nhất là mẹ đã cho con cơ thể lành lặn và mái ấm trọn vẹn

Cả ngày hôm đó, chị thấy mình buồn chán, xen lẫn cảm giác tội lỗi. Cũng làm mẹ, mà sao người ta có hàng trăm triệu đồng cho con đi trại hè quốc tế. Còn chị, chỉ cho con 4 ngày hè vui vẻ ở trong nước thôi mà cũng ko đủ khả năng. “Mình thật kém cỏi, vô dụng. Con quá thiệt thòi khi bắt buộc làm cho con 1 người mẹ như mình”- trên đường về nhà, chị cứ nghĩ miên man, rơm rớm nước mắt.

Lúc về, con bé ôm chầm lấy chị, thì thầm: “Con biết các gì mẹ đang trăn trở mấy ngày hôm nay. Nhưng, sự thực thì mẹ đã cho con 1 cơ thể lành lặn và mái ấm gia đình với gần như bố và mẹ. Con thấy mình thật may mắn hơn nhiều những em nhỏ ở trung tâm bảo trợ xã hội.

Mẹ có thấy những em ý thèm khát được mẹ bế bồng, ôm ấp như thế nào không. Với các em, có được một gia đình tối ưu còn hơn bất cứ đồ vật gì trên đời này”. Chị bật khóc vì cảm động. Thì ra, con chị đã to và hiểu biết thật rồi, hơn cả những gì chị mường tượng về con.

Ngày hôm sau, chị đem câu chuyện này đề cập lại với một vị độc quyền gia tâm lý. Vị độc quyền gia cũng nói: “Chị đừng bao giờ tự đặt áp lực cho mình như vậy. Chị hãy nghĩ rằng, mình chính là một người mẹ phải chăng vì đã cho con cả tình yêu thương.

Mỗi tối, khi cánh cửa căn hộ đóng lại, con chị được che chở trong vòng tay mẹ, được ăn no, mặc ấm. Nếu có nhiều tiền để con ăn ngon, mặc đẹp, được đi trại hè, dã ngoại cũng tốt. Nhưng, ko có các thứ đấy cũng chẳng sao. Con vẫn sẽ hạnh phúc. Nếu chị cứ tự trách mình bằng việc chạy đua với người khác, cả chị và con đều sẽ khổ sở”.

Chị trở về nhà, lòng đã thanh thản nhiều. Lúc này, con gái chị đã ngồi chăm chú bên bàn học. Nó nhìn chị, khẽ nhoẻn miệng cười: “Mẹ ơi, con sẽ học thật tốt. Vài năm nữa, con sẽ đi trại hè trong vai một tình nguyện viên. Rồi sau đó, con sẽ giành học bổng du học nước ngoài bằng năng lực của con. Mẹ hãy tin con mẹ nhé. Con thấy cuộc sống của con hiện tại vô cùng ổn. Mẹ mãi là người mẹ thông minh của con”.

Chị ôm con gái thanh niên vào lòng, nước mắt rưng rưng.