Người bố hành xử trí tuệ khi con trai lấy trộm đồ của người khác | Bạn của con

Rate this post

(Ảnh minh họa/Internet)(Ảnh minh họa/Internet)

GD&TĐ – Có 1 người bạn thấp đã kể cho tôi nghe 1 câu chuyện cực kỳ cảm động xảy ra khi cậu đó còn nhỏ. Câu chuyện như sau:

Vào khoảng năm 4 tuổi, cậu ấy được bố đưa đến chơi căn hộ chú. Ngay lập tức cậu bị thu hút bởi một mô hình máy bay trong phòng của người em họ. Chơi một lúc thì cậu đó thấy thích lắm, thật sự vô cùng muốn có được nó. Thế là nhân lúc tất cả người ko để ý, cậu bèn len lén lấy trộm mang về.

Trên đường về nhà với bố, trong lòng cậu thấy vô cùng bối rối, cực kỳ khó chịu, thật sự không chịu được bắt buộc đã nhắc thật với bố rằng mình đã lấy trộm mô hình máy bay của người ta. Bố của cậu trầm ngâm im lặng không kể gì một khi lâu.

Đến hiện nay cậu đó vẫn nhớ rõ khoảnh khắc im lặng của bố và tâm trạng sợ hãi cực độ của cậu lúc đó. Sau đó, bố cậu vô cùng nhẹ nhàng kể với cậu: “Chúng ta cùng quay lại trả máy bay cho chú nhé, sau này bố sẽ mua cho con một cái”.

Và thế là cậu ấy cộng bố quay lại trả chiếc máy bay nhỏ một cách miễn cưỡng, trong lòng cậu vừa tiếc vừa xấu hổ lắm, cậu sợ tới mức sắp khóc.

Bố cậu chỉ bình tĩnh quay lại giải thích với người chú: “Thật ngại quá, thằng bé bất cẩn cầm món đồ chơi này đi nên bây giờ quay lại để trả” và đa số việc kết thúc như thế. Cậu đấy chẳng phải bị trách móc gì cả và bố cậu cũng không kể việc này với ai khác.

Việc này để lại cho cậu đó ấn tượng sâu sắc, lúc đề cập đến câu chuyện này, cậu vừa nhớ lại người bố ấm áp của mình, vừa thảo luận với tôi về sự kỹ càng của bố mình khi giải quyết sự việc đó.

Người bố trí tuệ này đã làm cho gì vậy?

Thứ nhất, từ đầu tới cuối, ông ấy không phải dùng chữ “ăn trộm” để mô tả hành vi của con.

Bởi vì quan niệm đúng sai của con cái được hình thành do nghe những lời đánh giá cũng như quan sát phản ứng của bố mẹ. Việc các bậc phụ huynh không dễ dàng gán cho con mình cái danh tiêu cực, ko phóng đại lỗi lầm của con cái chính là đang bảo vệ con.

Thứ hai, người bố này đã giữ được xúc cảm ổn định, bình tĩnh, nghiêm túc nghĩ cách giải quyết thích hợp nhất. Không trách móc con, không đánh mắng, ko giảng giải nhiều.

Khi biết việc con mình “trộm” đồ của người khác, người bố này hoàn toàn ko lập tức nổi giận đánh mắng con, cũng ko bắt đầu giảng đạo lý dài dòng văn vẻ. Mà ông ấy đã ngừng lại để suy nghĩ, sau ấy sử dụng bí quyết đơn giản nhưng hữu hiệu, ôn hòa nhất đế xử lý sự việc.

Sau đó, người bố này đã sử dụng hành động trực tiếp để dẫn dắt con một cách tích cực.

Thật ra trong lòng con trẻ biết rằng lấy đồ của người khác là không đúng. Vì vậy, điều mà con bắt buộc hoàn toàn ko buộc phải là giảng đạo lý dài dòng vô nghĩa, mà là học được cách làm đúng từ sai lầm.

Người bố này đã cho con thấy sự khoan dung, trách nhiệm, cũng chỉ nhắc hai câu đơn giản, 1 là “cùng quay lại”, đây là bài học về bí quyết sửa sai đúng đắn từ sai lầm; hai là “nếu con muốn, bố sẽ mua cho con”, câu đề cập này cho cậu ấy biết phương pháp đúng đắn để có được thiết bị mà mình muốn.

Cuối cùng, còn một điều nên phải nhớ đấy là: lúc sự việc đã qua rồi thì cho hãy cho nó qua đi. Đừng truy cứu lại nữa, đừng tùy tiện đề cập với người khác, hãy bảo vệ lòng tự tôn của con mình, hãy cho con sự tôn trọng lớn nhất.

Tuy trẻ còn vô cùng nhỏ, nhưng cũng đã biết tự tôn và biết xấu hổ. Khi thấy con trẻ phạm lỗi, trường hợp có thể đặt mình vào vị trí của con, mường tượng việc nhất định là con không muốn để giàu người biết được hành vi ko tốt của mình, dù cho là người nhà. Vì vậy, việc bạn không nhắc lại với người khác về sự việc này nữa chính là sự bảo vệ thấp nhất đối với lòng tự trọng của con.

Nói tóm lại, dù khi con trẻ xuất hiện một số “vấn đề đạo đức” mà bạn cho là vô cùng nghiêm trọng đi chăng nữa thì trước nhất cũng hãy kiểm soát tâm trạng trước đã, đừng dễ dàng “gán mác” cho con. Hãy suy nghĩ lại cách giáo dục con của chính bạn, bình tĩnh, nghiêm túc suy nghĩ phương pháp xử lý hành vi không đúng của con thì mới không gây ảnh hưởng tiêu cực đến sự trưởng thành của con trẻ.